Wednesday, August 21, 2013

4 thuyền viên nhảy khỏi tàu cá thêm mới vào ở Panama: Việc cực nhọc, ăn đồ ôi thiu.

Rất mỏi mệt sau chuyến “đào tẩu” và chặng đường dài để về đến nhà, nhưng mặt Trung ánh lên niềm vui: “Được về nhà là sống rồi! Thời gian vừa qua, bọn em sống trên tàu cá Đài Loan rất cơ cực, như ở địa ngục

4 thuyền viên nhảy khỏi tàu cá ở Panama: Việc cực nhọc, ăn đồ ôi thiu

Thuyền viên Đào Ngọc Trung kể về những ngày tháng trên tàu cá Đài Loan. Thuyền viên Hồ Thanh Tùng ở xóm Đại Tân, xã Quỳnh Long bức xúc cho hay: “Ăn uống khem khổ đành rằng, họ còn bắt bọn em làm việc cực nhọc 18 tiếng/ngày.

Cả 4 thuyền viên đều khẳng định họ đang bị chậm lương và bị công ty giữ số tiền cọc là 5 triệu đồng. 2012. Trung sang Đài Loan vào đầu tháng 6. Trên tàu này có 4 người cùng xã Quỳnh Long là Đào Ngọc Trung; Lê Đức Chính (22 tuổi), Trần Văn Dương (21 tuổi) và Hồ Thanh Tùng (30 tuổi).

4 thuyền viên này cho biết, họ về tới phi trường Nội Bài (Hà Nội) vào chiều 19. Đến sáng 15. 000 đồng/tháng, đến nay vợ em mới chỉ nhận được 4 tháng lương của em”.

”. Sau hơn 1 tháng đợi chờ, anh được làm đầu bếp trên tàu Cheng cheng shipping. Sau khi làm thủ tục nhập cảnh, thuyền viên Lê Đức Chính phải gọi điện cho anh trai đang làm việc ở Hà Nội lên trường bay đón cả 4 đưa về nhà ngơi nghỉ, sau đó xuất phát về quê.

8, khi thấy ca nô của Hải quân Panama đi đến, chúng tôi lấy áo vẫy cầu cứu và được họ vớt lên bờ, sau đó được tương trợ ăn uống và hệ trọng với Đại sứ quán Việt Nam tại Panama để làm thủ tục về nước”.

Được biết, các thuyền viên này xuất khẩu lao động theo hiệp đồng 24 tháng, chủ dùng cần lao là Công ty Cheng Cheng Shipping Services SA, có hội sở tại Panama.

Tại nhà thuyền viên Đào Ngọc Trung (27 tuổi) ở thôn Đại Hải, xã Quỳnh Long, huyện Quỳnh Lưu, chúng tôi thấy rất đông bà con thôn ấp đến hỏi thăm. Thịt thì lâu lắm mới có, nhưng cũng là thịt thối. 8, đến kênh đào Panama, trong lúc tàu cá ghé vào để đổ dầu, 4 anh em chúng tôi đã nhảy xuống biển rồi bơi đến bám vào cọc hoa tiêu.

Trung sững sờ khi kể lại: “Những tưởng sẽ được làm việc để kiếm tiền gửi về cho gia đình, nhưng lên tàu rồi thì em bất thần quá. Anh Trung kể: “Vào tối 14. Gần 13 tháng liền em không được vào lục địa, lênh đênh trên biển suốt bọn em chẳng thể chịu đựng nổi, sức người có hạn. Hàng chục ngày bọn em phải ăn mồi câu cá là những con cá bằng ngón tay đã ươn, bốc mùi hôi.

Bọn em phải tự chế mồi câu để câu trộm cá cải thiện bữa ăn. Lương theo giao kèo là 6. 8, nhưng không thấy người của đại diện công ty phái cử đến đón và giao thông gì. ”. 500. Anh Đào Ngọc Trung cho hay: “Bọn em phải ăn uống kham khổ và làm việc cực nhọc như vậy nhưng họ vẫn chưa trả lương đầy đủ cho bọn em. Trên tàu không được gọi điện liên lạc về nhà, ăn uống kham khổ. Nhà em nghèo, em ăn uống khem khổ từ nhỏ nhưng cũng không khổ một cách đáng sợ như ở trên con tàu đó”.

“Cực quá chịu không nổi” Rạng sáng 20. Cùng nhau bỏ trốn Không chịu đựng được cuộc sống khắc nghiệt và bị đối thậm tệ trên con tàu đó, nên 4 thuyền viên đã bàn nhau bỏ trốn để tự đánh tháo mình. Công việc bọn em là đi câu cá ngừ, phải giăng câu, thu câu, gỡ câu rất khó nhọc, nhưng chỉ được ngủ 5- 6 tiếng/ngày.

8, 4 thuyền viên đã về đến quê nhà tại Nghệ An. Trung kể, vì cuộc sống ở nhà rất khó khăn, túng thiếu, anh đã vay tiền để được đi xuất khẩu lao động sang Đài Loan với mong muốn đổi đời.

Tiến Dũng.

No comments:

Post a Comment