Tôi chưa bao giờ thấy chán cuộc sống của mình bởi tôi hạnh phúc khi vào bếp nấu bếp cho cả nhà, chăm chút những người thân và hàng ngày tới công sở hoàn thành công việc rồi nói chuyện với những người bạn. Thế nhưng, cuộc sống của tôi bỗng biến đổi, chuẩn xác là xáo trộn hoàn toàn khi tôi phát hiện ra chồng mình thay đổi. Anh không ngại dìm có người đàn bà khác ngoài tầng lớp. Khi tôi gặng hỏi lý do anh ta không cần tôi và con gái, thì nhận được câu giải đáp: “Vì em không còn gì mới mẻ”. Ra thế, tôi đã trở nên một chiếc bánh cũ sau từng đó năm chung sống. Tôi không còn hấp dẫn và mới mẻ trong mắt chồng. Anh ta không thích một chiếc bánh cũ, ăn mãi một món thì thật nhạt miệng. Cái nghĩ suy “chồng chán mình” ám ảnh tôi từng đêm, từng giờ từng phút. Tôi nhìn lại mình trong gương, thực sự, tôi có già đi so với 3 năm trước. Cuộc sống bận rộn khiến tôi không chú trọng tới mái tóc có lẽ 5 năm rồi chưa có một chút đổi khác nào. Tủ quần áo của tôi vẫn có những bộ y phục của 4 năm trước. Tôi là chiếc bánh cũ, lạt lẽo và không quyến rũ. Tôi buồn bã ngắm mình trong gương với một nỗi tủi, buồn chán tuyệt đỉnh. Những đêm sau đó thực thụ là cơn ác mộng của tôi. Tôi sống trong stress, với những nghĩ suy mải miết chạy trong đầu. Tôi so sánh mình với người nữ giới của chồng. Tôi uất hận khi nghĩ tới cảnh người đàn ông độc nhất vô nhị của mình ủ ấp, ái ân và gần gũi một người đàn bà khác không phải là tôi. Tôi cũng nghĩ tới chuyện ly dị, nhưng chồng tôi không hài lòng. Anh ta sợ rằng hai từ “ly dị” sẽ ảnh hưởng tới con đường công danh đang rộng mở của anh ta. Anh ta ngang nhiên yêu cầu tôi tiếp chuyện cuộc sống như trước khi tôi phát hiện ra anh ta bội phản vợ. Vậy là tôi và bồ của anh ta sẽ chung chồng. Anh ta sẽ thoải mái đi lại với bồ trong thời gian ở ngoài, còn khi về nhà, tôi và anh ta vẫn là vợ chồng. Người đàn bà khi cảm thấy bế tắc sẽ nghĩ ra rất nhiều thứ và nhiều sự lựa chọn. Tôi cũng mường tượng ra cảnh mình sẽ tới gặp bồ của chồng, yêu cầu cô ta buông tha cho chồng tôi hoặc sẽ ngần một “đội quân” đông đảo tới dạy cho cô ta một bài học vì tội cướp chồng của tôi. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của người đàn bà đau khổ và bế tắc. Tôi đã không làm việc đó… bởi tôi hiểu, nếu làm vậy, chồng tôi sẽ vẫn tiếp kiến hỗ tương với người phụ nữ kia và thậm chí sẽ căm giận tôi. Tôi tìm vui tại những quán bar, sống một cuộc sống tự do và vui vẻ ngập trong tiếng nhạc, tiếng cụng ly chan chát. Nhưng khi ở giữa một quán bar rộng chưa đầy 20m2, ngột ngạt trong tiếng nhạc ầm ĩ và khói thuốc lá, tôi vẫn không cảm thấy bớt đau. Tôi hiểu mình không thuộc về thế giới đó. Khi về nhà, nhìn thấy đứa con gái nhỏ của mình, tôi thấy tê tái và nỗi buồn của tôi không hề khuây. Tôi tự ý định trở nên “gái hư”, tới những quán bar để trên dưới những ánh mắt ái mộ và lời ve vãn của những người đàn ông khác ngoài chồng mình. Tôi tương hỗ nơi được từng được xem là “tổ ấm” của mình và tiếp tục gặm nhấm cuộc sống của một bà mẹ một con và có chồng bắt bồ. Tuổi thống khổ và khủng hoảng đó rồi cũng có lúc qua đi. Tôi bắt đầu nghĩ tới những bước tiếp theo của cuộc đời. Tôi không thể bỏ chồng vì tôi không muốn con gái tôi lớn lên mà thiếu sự coi ngó, khuyên bảo của cha. Tôi chẳng thể bỏ chồng vì tôi sợ ba má tôi sẽ buồn khi có một đứa con gái ly dị. Và tất nhiên, tôi chẳng thể bỏ chồng vì tôi vẫn còn yêu anh ta. Tôi biết mình hận anh ta làm tôi thương tổn, phá bỏ cái suy nghĩ màu hồng và thiêng của tôi với tình yêu. Nhưng tôi vẫn còn yêu anh ta. Anh ta vẫn là người đàn ông đầu tiên và độc nhất của tôi. Không còn khóc lóc ỉ ôi, không còn mặc cảm khi so sánh mình với người phụ nữ của chồng, tôi lên kế hoạch “cướp lại” chồng từ tay một người đàn bà khác. Tôi tới tiệm làm tóc, vào trọng tâm thương nghiệp chọn mua những chiếc váy trẻ trung, khác hẳn với gu thời trang đơn giản trước đây của mình. Tôi kiếm những bộ đồ ngủ thật hấp dẫn, gợi cảm với mong muốn “quyến rũ” chồng vì dù sao, buổi tối anh ta cũng là của tôi và trở về nhà mà. Quyết tâm giành lại chồng thôi thúc tôi thay đổi và làm mới mình. Công cuộc làm mới bản thân khiến tôi hào hứng. Tôi tự nhủ mình là người phụ nữ mạnh mẽ và bản lĩnh, xinh đẹp, sao phải chịu thua một ả phụ nữ khác. Dù sao chồng tôi cũng không muốn ly dị, tôi vẫn là vợ trên giấy má của anh ta và quan trọng chúng tôi còn có chung một đứa con gái. Nếu tôi quyến rũ chồng thành công, anh ta sẽ về bên tôi và chúng tôi sẽ lại có cuộc sống êm đẹp và hạnh phúc trước đây chứ? AloBacsi.Vn |
Sunday, July 28, 2013
Chồng phản nghịch “Vì em không còn gì mới mẻ”
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment