Lắc đầu từ khước, tôi coi như đây là một cuộc chuyện trò gẫu giữa hai người phụ nữ rồi nhanh chóng quên đi

Tôi cũng không lo sợ có ngày nào đó chị Phương đánh ghen bởi chị cũng đã nói, chị có tình ái riêng của mình và chị mong anh cũng vậy. Chị mong em và anh Lâm có thể nên duyên”. Vợ chồng chị không chia tay nhưng chị đã tìm được hạnh phúc riêng. Trong suy nghĩ, tôi không hề có một lần nào nghĩ tới việc quay lại với anh.
Đảm trách chức phận thư ký được hơn ba tháng, tôi bất thần nhận được điện thoại từ Phương, vợ Lâm. Ảnh minh họa. Sau thời gian thử việc, tôi được vào làm chính thức. Tôi muốn từ chối nhưng không biết phải nói với anh như thế nào. Thật kỳ lạ là khi sống với một người nữ giới xinh đẹp, dễ chịu nhường ấy mà anh lại không có được hạnh phúc.
Tôi cần thời gian để bình tĩnh lại và quên đi mọi chuyện. Do bộ phận thư ký thiếu người nên tôi được điều đến làm thư ký riêng cho anh, một công việc nhàm chán và tôi hoàn toàn không có hứng thú.
Ảnh minh họa. BTV. Chị Phương nói anh nhắc nhiều đến tôi nên khi nói chuyện cùng anh, bất giác, tôi có sự ngại ngùng kỳ lạ. Phương đánh ghen rất kinh khủng, tròn vai một người vợ bị làm phản và tôi là kẻ xấu xa chen chân vào gia đình của chị.
Mọi thứ thật thoải mái và hoàn hảo cho đến khi màn đánh ghen không ngờ của chị Phương ập tới làm tôi ê chề. Anh hay cáu gắt với nhân viên, bất kể có lý do hay không. Thế nhưng, khi anh thông báo đang làm thủ tục ly hôn với chị Phương, tôi hoàn toàn không mừng. Ái tình này hoàn toàn không phải là do chị Phương đề nghị mà nó xuất phát từ chính bản thân tôi, cuộc nói chuyện hôm nào với chị chỉ là chất xúc tác cho mọi chuyện tiến triển mà thôi.
Chị yêu cầu tôi trở thành người thứ ba trong gia đình chị. Chị muốn anh Lâm cũng có được ái tình của mình. Dạo gần đây, anh hay nhắc đến em. Có khi anh lẩn mẩn sơn từng móng tay cho tôi rời phồng má thổi cho sơn khô như một đứa trẻ điên.
Tiếp xúc với anh nhiều, tôi thấy tính anh rất kỳ lạ nhưng khá ham thích. Khi mọi việc đã thành sự thực, tôi vẫn chưa dám tin rằng tôi đang yêu một người đàn ông đã có gia đình và là sếp của mình.
Lâm khô, kiệm lời và rất nóng nảy. Tuy nhiên, chính sự thay đổi này đã tạo nên bước ngoặt lớn trong thế cục của tôi.
Mấu chốt của vấn đề là tôi không hề muốn lấy anh. Người trong công ty bàn tán, sở dĩ tính khí anh thất thường là bởi gia đình anh không hạnh phúc. Chị khẽ nhếch mép cười rồi lại nức nở, nói tôi vu khống, bịa chuyện. Anh không biết phải làm gì: bảo vệ chị hay tôi? Anh ra khỏi công ty và bỏ mặc hai người đàn bà của mình. Ba tháng sau đó, tôi và anh chính thức có quan hệ yêu đương với nhau, trong bóng tối.
Thú thiệt, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ lấy Lâm làm chông dù trong lòng tôi rất mong muốn điều đó

Những kỷ niệm ngọt bé nhỏ khiến tình yêu của chúng tôi mang màu hồng thần kì. Tôi chỉ muốn làm người thứ ba, không cần danh phận. Yêu Lâm, tôi không hề lo âu hay áy náy vì mình đã trở nên kẻ thứ ba bởi chính vợ anh đã mở lời yêu cầu tôi. Tôi từng gặp vợ anh trong tiệc liên hoan cuối năm của công ty. Tôi nghỉ việc, cắt đứt mọi liên lạc với anh.
Khi ấy, tôi quá sững sờ. Chẳng ngờ, những lời chị Phương nói vẫn ám ảnh trong đầu tôi. Thi thoảng, trong giờ làm việc, anh khe khẽ hát.
Anh hay hỏi chuyện tôi, có khi chuyện trò rất thật tình, có lúc anh còn hứng khởi kể cho tôi nghe về quãng đời thời thơ của anh. Không giải đáp anh, tôi lặng lẽ rời khỏi thị thành, tìm cho mình một chốn an nhiên. Tôi ngỡ ngàng trong phút chốc rồi cười gạt đi.
Tôi nghĩ đến tình huống chị nghe những lời xầm xì vô cứ, cho rằng tôi và anh có mối quan hệ khuất tất nên muốn gặp tôi để dằn mặt. Nhưng anh lại không buông xuôi, anh không bỏ tôi mà chọn cách bỏ Phương. Điều này khiến tôi rất bất thần. Tôi nhắc lại với chị lời yêu cầu của chị hôm nào tại quán cà phê. Thế nhưng, diễn biến của câu chuyện lại diễn ra theo chiều ngược lại. Nghe lời cầu hôn của anh, tôi hoảng hốt.
Không, tôi chẳng hề sợ. Trong giờ làm, anh vẫn hiếm ngẫu hứng hát cho tôi nghe. Lời yêu cầu bất ngờ Tôi gặp Lâm khi vừa tốt nghiệp đại học. Trái với hình ảnh bảnh bao của các sếp lớn, anh là một người vô cùng bình thường.
Chị hẹn tôi đi cà phê để chuyện trò. Chị đẹp, nhẹ nhàng và ăn nói rất khéo léo, đối nghịch hoàn toàn với người chồng của mình. Anh hỏi: “Em sợ miệng thế, trần thế nói mình là tranh vợ cướp chồng ư?”. Đến mức, lần trước nhất khi gặp anh, tôi không tin được gã đàn ông ăn mặc xộc xệch, có phần luộm thuộm này là người đứng đầu của công ty phần mềm đang có tiếng nhất lúc bấy giờ.
Tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ trở nên người thứ ba của một gia đình nào đó và càng không tưởng tượng được rằng chính người trong cuộc đề nghị tôi cáng đáng chức danh không mấy được dương gian thông cảm đó. Cố nhiên, những dịu dàng đó chỉ mình tôi hay, còn trước mặt viên chức, anh vẫn giữ khuân mặt nóng nảy và nghiêm khắc.
Lâm khi ấy đã 34 tuổi, là giám đốc của một công ty phần mềm, nơi tôi xin vào thử việc. Tôi chú ý Lâm nhiều hơn.
Màn đánh ghen của chị Phương đã khiến tình ái trong tôi yếu mềm mà chết yểu. Hoảng hốt nhận lời Khi yêu, tôi càng thấy Lâm là một người đàn ông thú ẩn sâu vẻ ngoài thô, sần. Chị nói: “Chị và anh Lâm không còn yêu nhau, nhưng còn nhiều ràng buộc. Tôi vẫn tin rằng, người thứ ba không bao giờ có hạnh phúc, dù cho người đó có được trao cho một danh phận.
Sau khi lao vào cào cấu tôi, chị Phương ngồi bệt trên sàn, khóc ấm ức, tội nghiệp.
No comments:
Post a Comment